Kết quả tìm kiếm cho "im hơi lặng tiếng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 245
Những ngày cánh đồng vừa gặt xong, gốc rạ còn thơm mùi nắng, mùa thả diều cũng lặng lẽ nối đuôi mà về. Gió thổi dài trên những thửa ruộng trơ trụi, nghe như có ai gọi tên mình từ một quãng đời xa lắc.
Giữa cái nắng gắt của vùng quê, tiếng chặt thuốc nam đều đặn vang lên tại nhà bà Trần Thị Bế (72 tuổi), ngụ ấp Vĩnh Đông 2, xã Vĩnh Phong. Bà Bế có hơn 10 năm tìm và cho thuốc nam miễn phí giúp nhiều người bệnh giảm chi phí điều trị.
Nhân gian có vô vàn cảnh đẹp. Có nơi lưu giữ tầng tầng trầm tích văn hóa - di sản lâu đời. Có nơi được thiên nhiên ban tặng danh thắng kỳ vĩ, thác ghềnh hoang sơ quyến rũ bước chân lữ khách. Và cũng có những vùng đất hội tụ trọn vẹn cả hai điều ấy. Đông Trường Sơn là một miền như thế.
Nghệ sĩ và công chúng đều có vai trò, quyền lợi và trách nhiệm như nhau đối với nghệ thuật. Nghệ sĩ cần có thái độ trân trọng nghề. Công chúng cũng cần giữ sự bình tâm trong quá trình thưởng thức.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Lô Lô Chải thuộc xã Lũng Cú. Tất cả các hộ trong thôn đều là người dân tộc Lô Lô.
Có những dòng chảy không chỉ mang phù sa, mang nước mát về tưới tắm đồng bằng mà còn mang theo những giấc mơ lớn của tiền nhân gửi lại cho hậu thế.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Sự cố kỳ lạ trên YouTube đặt ra câu hỏi về việc trí tuệ nhân tạo (AI) đang mất kiểm soát?
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Phát biểu tại phiên khai mạc, Cao ủy Nhân quyền Liên hợp quốc mô tả thế giới đang chứng kiến sự trỗi dậy đáng lo ngại của các mô hình quyền lực tập trung, sự suy yếu của pháp quyền tại nhiều quốc gia.
Trên Côn Đảo, có những cây bàng già đứng lặng giữa gió mặn. Lá bàng dày, bóng bàng rộng, chở che từng bậc thềm đá, từng lối đi quanh các trại giam, như thể một thời đau đáu vẫn còn neo lại. Người ta bảo, bàng là “cây của đảo”, nhưng với nhiều người Nam Bộ, bàng còn là một dấu mốc ký ức: Nơi Bác Tôn từng sống những tháng năm bị giam cầm, nơi ý chí không chịu khuất phục được giữ kín như một ngọn lửa.